“cha của các loại bom”

thương hiệu tin Sputnik liệt kê những nhiều loại siêu vũ khí mà Nga đã/đang có trong tay nhưng chưa từng thực hiện chiến đấu.

Bạn đang xem: “cha của các loại bom”


Ngày 13/4, Lầu Năm Góc đã áp dụng loại bom phi phân tử nhân lớn nhất trong kho thiết bị Mỹ để tấn công một nhóm to các bộ phận khủng tía IS sinh hoạt Afghanistan.

Bom GBU-43, nặng gần 10 tấn và ca tụng là "Mẹ của những loại bom", đã có thả từ máy cất cánh MC-130 xuống tỉnh giấc Nangarhar, nhằm vào các cơ sở ngầm dưới lòng đất và một khối hệ thống đường hầm của quân lớn bố.

GBU-43/B Massive Ordnance Air Blast (MOAB) là bom phi hạt nhân có sức công phá lớn, được coi là vũ khí phi hạt nhân mạnh nhất từng được cải cách và phát triển vào thời điểm nó ra đời.

Đây là lần đầu tiên loại bom này được thực hiện trong thực chiến kể từ lúc đưa vào biên chế quân đội Mỹ năm 2003.

Ban đầu, bộ Quốc phòng Afghanistan mang đến biết, ít nhất 36 bộ phận khủng bố đã trở nên tiêu diệt trong vụ tấn công. Còn theo report sau đó, con số này đã tạo thêm 82.

Tuy nhiên, theo hãng tin Sputnik (Nga), kết quả mà một loại vũ khí uy lực như vậy mang lại chưa đích thực thỏa mãn.

Vấn đề tại chỗ này là, MOAB không có thiết kế để hủy diệt các các đại lý ngầm bền vững dưới lòng đất.

Tương từ như bom BLU-82 Daisy Cutter mà Mỹ sử dụng trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, mục đích xây cất cơ bạn dạng của GBU-43 là để giải phóng bến bãi đáp mang đến trực thăng trong những khu rừng rậm và dọn sạch mát mìn bên dưới mặt đất.

Bình luận về vụ oanh tạc của Mỹ, chuyên viên Nga Andrei Kots cho rằng cuộc tấn công này tạo nên "hiệu ứng trung ương lý" nhiều hơn.

"Nếu đối thủ có khối hệ thống phòng không mạnh mẽ thì GBU-43 đang trở yêu cầu vô dụng, bởi vì máy cất cánh MC-130 (mang theo phần lớn quả bom này) có thể sẽ bị bắn hạ trước lúc tới được địa điểm thả bom" - ông Kots dấn định.

"Cha của các loại bom"

Theo Sputnik, GBU-43 chưa phải là một số loại bom nặng duy nhất trong lịch sử, mà thương hiệu này nằm trong về GBU-57A/B Massive Ordnance Penetrator (MOP) - loại bom xuyên phá boong-ke nặng 14 tấn trong biên chế ko quân Mỹ (USAF).

USAF đã mừng đón 20 trái bom các loại này vào năm 2011 nhưng cho đến nay, MOP vẫn chưa được triển khai chiến đấu.

Báo giới Nga ngay nhanh chóng đặt mang đến ATBIP biệt danh "cha của các loại bom" (FOAB).


FOAB bao gồm sức công phá tương tự 44 tấn dung dịch nổ TNT, trong khi sức công phá của GBU-43 chỉ tương đương 12 tấn TNT. Bên cạnh ra, FOAB có bán kính nổ trên 300m, còn MOAB là 150-200m.

Nga vẫn giữ kín thông tin về FOAB, bao hàm cả số lượng bom đã tiếp tế và vị trí nhưng chúng đang rất được triển khai.

Theo chuyên viên quân sự Nga Viktor Murakhovsky, trong cố gắng chiến II, quân nhóm Liên Xô từng sử dụng loại bom bao gồm sức công phá tương đương MOAB.

Xem thêm:

Vị chuyên viên cho hay, phân phối kính tiêu diệt của GBU-43 chỉ rộng bằng tâm chấn của vụ nổ bởi vì FOAB chế tác ra.

"Tại khu vực có địa hình thông thoáng, MOAB có bán kính phá hủy chỉ còn 150-200m. Trong những khi đó, FOAB tạo nên vụ nổ gồm tâm chấn trường đoản cú 150-200m và các đợt sóng xung kích từ bỏ vụ nổ còn mở rộng phạm vi tiêu diệt xa rộng nữa" - ông Murakhovsky nói.

Pháo hạng nặng

Trong thời kỳ cuộc chiến tranh Lạnh, Mỹ cùng Liên Xô đang tích cực chi tiêu phát triển những loại pháo mạnh. Cả 2 cường quốc mọi muốn chế tạo một nhiều loại vũ khí có công dụng bắn đạn hạt nhân phương án với mức độ công phá phải chăng từ khoảng cách tương đối gần.

Liên Xô đã phát hành pháo từ hành 2s7 Pion 203mm cùng phiên bạn dạng cải tiến 2s7 Malka. Ko kể đạn chuyên dụng, Liên Xô còn phân phát triển một số trong những loại đạn phi hạt nhân mang lại chúng. Chẳng hạn như, đạn nổ to gan 3FOF35, nặng nề 110kg, có thể được bắn đi từ khoảng cách lên tới 50km.


*

Thế nhưng, số đông vũ khí này vẫn tồn tại nhiều nhược điểm, như tầm phun còn hạn chế, dự trữ đạn ít. Hiện nay quân đội Nga vẫn còn đó 300 khẩu Pion với Malka, chúng chưa từng được thực thi chiến đấu.

Các đất nước phương Tây tích cực trở nên tân tiến pháo hạng nặng nề trong quy trình tiến độ 1940-1945. Đức quốc làng mạc từng có cối trường đoản cú hành Karl 600mm cùng đại pháo Dora 800mm. Chúng từng được tiến hành trong cuộc chiến tranh Vệ quốc to đùng gần Sevastopol và pháo đài Brest.

Năm 1944, Mỹ thí nghiệm cối Little David, cỡ nòng 914mm cùng nặng 88 tấn. Mặc dù nhiên, khẩu pháo này đã không được đưa vào biên chế.

"Quái vật biển Caspian"

Trong cuộc chiến tranh Lạnh, quân nhóm Liên Xô vẫn tìm cách phát triển một loại vũ khí hoàn toàn có thể đối phó tác dụng với tàu trường bay Mỹ.

Một trong số những chương trình cải cách và phát triển đáng để ý là Ekranoplan (một loại phương tiện đi lại kết hợp độc đáo và khác biệt giữa tàu thủy với máy bay) lớp Lun. Nó áp dụng hiệu ứng lướt sát mặt đất để di chuyển.

Ekranoplan lớp Lun nhiều năm 75m, cao sát 20m và hoàn toàn có thể đạt vận tốc tới 500km/h. Giới phân tích Mỹ đặt đến nó biệt danh là "Quái vật biển khơi Caspian".


*

Nhờ có tác dụng bay cực thấp mà Lun hoàn toàn có thể qua mặt hệ thống phòng ko của kẻ địch trên tàu chiến. Theo phát minh thiết kế, nó đã tiếp cận đội tàu trường bay của địch thủ và tiến công chúng bằng tên lửa chống tàu khôn xiết thanh Moskit.

Mỗi thương hiệu lửa sở hữu đầu đạn nặng trĩu 300kg và có thể bay ở độ dài từ 7-20m. MD-160, nguyên chủng loại duy tuyệt nhất của lớp này, đã được đưa vào biên chế hạm đội Biển Đen năm 1987. Nó bị loại bỏ biên vào cuối những năm 1990 và đang rất được lưu trữ trên căn cứ thủy quân ở Kaspiysk.

Ngư lôi Shkval

Ngư lôi-tên lửa Shkval là một trong những "sát thủ tàu sân bay" khác do Liên Xô thiết kế, với những kỹ năng đặc biệt. Nó được gửi vào biên chế hải quân Liên Xô trong năm 1977.

Ban đầu, Shkval trang bị đầu đạn phân tử nhân 150 kiloton, và sau đây được sản phẩm công nghệ thêm đầu đạn thường.

Tính năng nổi bật của Shkval là khả năng di chuyển với vận tốc gần 370 km/h. Nó áp dụng động cơ phản bội lực nguyên liệu rắn bên dưới nước, mang đến lực đẩy cao hơn.

Trong các thập kỷ, Shkval vẫn đứng đầu trong số các nhiều loại ngư lôi được chế tạo. Tuy nhiên, vào thời điểm năm 2015, Đức tuyên ba nước này sẽ hoàn vớ chương trình cách tân và phát triển ngư lôi-tên lửa Barracuda, với khả năng đạt vận tốc tương đương Shkval.

"Gót chân Achilles" của khí giới này là tầm bắn hạn chế. Shkval chỉ có thể tấn công phương châm cách xa tới 13km.