Đôi Chân Trần Trên Cát

Đã hơi lâu rồi tôi mới có dịp đi nghỉ cơ mà không kèm theo ông xã và con phải phải nỗ lực tận tận hưởng khoảng thời gian tự bởi hiếm hoi.

Bạn đang xem: Đôi chân trần trên cát

Tranh thủ mấy ngày vào buổi tối cuối tuần công tác miền Nam, tôi dụ dỗ con bạn đi cùng, trốn ck con mấy ngày, đi Côn Đảo chơi.

Từ trường bay về đến thị xã mất hơn 15 phút đi ôtô. Chỉ vày cái tội lỉnh kỉnh vật dụng đạc, cửa hàng chúng tôi đứng chơ vơ phía bên ngoài vì những xe chở khách đã đi hết. Đành bắt hai loại xe ôm với cái giá đắt chút nhưng mà về thị trấn. Ấy thế và lại hóa hay. Tuyến đường từ sân bay về dọc theo đường thủy chao ôi là đại dương xanh, nắng nóng vàng và hoa! Hoa giấy dậy lên khắp đường giống như các đường hoa, đủ sắc màu. Hoa khía cạnh trời rạng rỡ. Hoa bọ cạp vàng các vô kể, phượng nở đỏ ối một góc phố còn bởi lăng thì đang tím biêng biếc rồi. Phố xá không nhiều xe cộ với sạch sẽ. Cho dù trời nắng và nóng chang chang nhưng tất cả gió biển bắt buộc mát lồng lộng.



Côn Đảo không có nhiều dịch vụ du lịch, một quả đât riêng tư và bình yên.

Ban đầu tôi định ở nhà nghỉ thôi mang lại rẻ, mà lại được bác xe ôm quảng cáo cho một chỗ giá thành cao hơn một chút mà hóa học lượng, nắm là gật đầu đồng ý luôn. Nhưng quả là chỗ này đẹp mắt thật. Khu nghỉ dưỡng nằm sát bên bờ hải dương với 10 bugalow phía biển, lạnh mát dưới tán thưởng rì rào, núm là chẳng chần chừ, vào nghỉ luôn.

Xem qua cái bản đồ bao gồm sẵn ở sân bay thì thấy hòn đảo này nhỏ bé tí với khôn xiết ít đường đi được xây dựng. Bởi hứng lên là đi đề nghị tôi chẳng kịp xem ở đây có mẫu gì. Thuê hẳn một mẫu xe máy trong 2 ngày, công ty chúng tôi theo hướng dẫn đến thăm một vài ba điểm di tích lịch sử đã thêm bó với mảnh đất này. Trong ánh nắng rực rỡ, shop chúng tôi ngồi lại bên dưới bóng số đông gốc bàng gồm tuổi bằng với lịch sử vẻ vang hơn 100 năm qua, vừa nhâm nhi chút coffe sữa ngon vừa ngắm lũ trẻ tập bơi ngoại trừ biển xanh trong giờ Khánh Ly thánh thót, dìu dặt:

“Em đi vứt lại con đườngBỏ lại bé đườngBờ xa cỏ dại dột vô thường xuyên nhớ em"

Hòn hòn đảo quả là bé nhỏ thật. Chỉ mất 1 trong các buổi chiều, công ty chúng tôi đã đi mọi một vòng xung quanh đảo. Sau khi tắm đại dương tại kho bãi Nhỏ, gần bãi Đầm Trầu được khen là đẹp tuyệt vời nhất đảo, cửa hàng chúng tôi chạy một vòng mang đến tận bến Đầm trong ánh hoàng hôn xoạc vạng. Bãi nhỏ rất sệt biệt, nó ko chỉ kín gió, lặng tĩnh mà lại kề sát còn tồn tại một cái suối nước ngọt mát lành. Những thanh niên rất thích bãi tắm biển này, thật sạch sẽ và là địa điểm họ hoàn toàn có thể tổ chức đa số buổi gặm trại vui mắt với những bữa tiệc BBQ hấp dẫn, hay những buổi ngắm làm biếng mạn trong tiếng sóng vỗ về. Biển lớn ở đây không có sóng, yên bình như một cái ao.

Xem thêm:



Ngồi nghe biển khơi hát trong cửa hàng cafe.

Dân số ước lượng khoảng 7 ngàn người, sống tập trung tại thị trấn. Dù không thấy nhẵn chú công an nào cơ mà dân bọn chúng trên hòn đảo tuyệt nhiên tuân hành giao thông một biện pháp đáng ngạc nhiên. Trong những khi lòng vòng vào thị trấn, tôi được cơ hội chụp hình ảnh kha khá hồ hết ngôi nhà dễ nhìn với số đông giàn hoa nở tưng bừng. Nơi chào bán nhiều vật dụng nhất có lẽ rằng là cửa hàng Côn Đảo. Tại đây, cô bạn quyết tâm thiết lập cho bởi được vài con cá thu đưa về trong khi tôi chỉ cài ít hạt bàng, một loại đặc sản nổi tiếng tại Côn Đảo.

Tôi dành chọn ngày hôm sau để tắm biển khơi và đu đưa trên loại võng được mắc giữa hai cây dương lực lưỡng. Gió mát và tiếng sóng nữ tính ru giấc ngủ ngon lành. đề cập ra mà có ông chồng và cô phụ nữ tinh nghịch tại đây cũng hay, tôi nghĩ thầm, đàn bà tôi sẽ tiến hành nghịch cát trong khi ck có thể lặn ngắm sinh vật biển trong vịnh. Hoặc không thì rủ vài đôi bạn trẻ ra đảo, gặm trại vài ngày cũng thích. Hòn đảo không đông khách du ngoạn lại vô cùng yên tĩnh nữa, hợp mang lại một kỳ nghỉ mát thư giãn. Con bạn cũng đồng cách nhìn với tôi, lần đi này cứ nghỉ ngơi ngơi cho thật đã, lần sau đã rủ đông đông bạn bè để thật vui, cơ mà lần sau vẫn đi mày mò cánh rừng non sông xem cố nào.



Hạt bàng rang, đặc sản nổi tiếng của riêng biệt Côn Đảo.

Cuối chiều, cửa hàng chúng tôi đi cỗ lững thững bên trên biển, nhằm đôi chân è in lốt trên cat và sóng thi thoảng vội vàng vã liếm đi. Thời gian chầm lờ lững trôi như cuộc sống không vội vàng vã trên quần đảo từng được xem như là “địa ngục è cổ gian” này. Hoàng hôn rạm sẫm cuối chân trời.