Phải Làm Sao Khi Trót Yêu Nguoi Da Co Vo

Dân trí

Có người hỏi tôi rằng, trong cuộc sống mình, tôi đã từng có lần làm điều gì khiến bạn dạng thân vô cùng hối hận chưa? Tôi nghĩ có ai mà lại không từng mắc không nên lầm, mặc dù to cho dù nhỏ. Tất cả những sai trái lỡ rồi thì thôi, cũng đều có những sai trái mỗi khi quan sát lại mọi nghĩ nếu thời gian quay trở lại mình sẽ không như thế.

Bạn đang xem: Phải Làm Sao Khi Trót Yêu Nguoi Da Co Vo


 

Ngày đó, tôi new ra trường, tuổi xuân xanh còn các mộng đẹp, từng nào ong bướm rập rờn, từng nào gọi mời đưa đón. Cơ mà trái tim thanh tân của tớ lại trót rước lòng thương ghi nhớ người đàn ông ấy.

Một lần trong một dịp tình nguyện lên vùng cao, tôi với anh chạm mặt nhau. Đêm đó, trong ánh lửa trên cao nguyên trung bộ bập bùng, anh và tôi cùng hát. Giọng anh nóng áp, góc nhìn đầy lưu luyến si mê. Tôi đã yêu anh tức thì từ tích tắc ấy.

Anh làm bên công đoàn của một doanh nghiệp. Anh có vợ và một đứa con. Anh đẹp trai, cảm tình và có giọng hát say mê ma mị. “Này cô gái, em liệu có phải là tiên cô bé trên trời, mắc tội gì nhưng mà bị đày xuống trần thế thế?”. Câu nói đùa có tác dụng quen của anh khiến cho tôi cười cợt mất nửa buổi. Công ty chúng tôi giữ liên lạc với nhau từ đó, tự trong thâm tâm biết đối thủ có cảm tình với mình. Chỉ là bao gồm một rào cản sinh hoạt giữa khiến cả nhị không thể cách qua.

Thành phố này quá to cho đa số kẻ không nhà mà lại lại quá nhỏ tuổi cho những tình nhân nhau. Cửa hàng chúng tôi vô tình gặp mặt nhau vài lần, sau đó là gắng tình chạm mặt nhau. Anh nói thích chạm mặt tôi. Và tôi, thật điên rồ, cảm thấy xao xuyến hân hoan do câu nói đó.

Mẹ tôi sau khi biết chuyện, bực mong mỏi phát điên: “Con điên rồi. Người ta bảo yêu con là nhỏ tin hả. Bạn ta gồm dám bỏ vợ để mang con không? nếu không, thì toàn bộ chỉ là giả dối”.

Tôi đọc nỗi đau của mẹ. Ko người chị em nào lại không muốn muốn con gái mình kiếm được bến đỗ yêu thương. Không người mẹ nào đang chổ chính giữa nhìn con mình xả thân vào ngõ cụt. Bà bầu giận tôi những ngày, không nói chuyện, ko thèm chú ý mặt, chỉ nhiều hơn nữa những giờ đồng hồ thở dài. Với đôi lần tôi thấy chị em khóc.

Bạn bè tôi nguyền rủa “Mày điên rồi!” - Lại điên. “Đàn ông con trai hết rồi xuất xắc sao mà đâm đầu đi yêu một thằng tất cả vợ”.

Tôi biết trong để ý đến mọi fan tôi chỉ là 1 trong kẻ điên, gồm giải thích, gồm nói gì thì cũng thế. Tôi học cách im thin thít không sẻ chia, học biện pháp giấu những tâm tư tình cảm của mình.

Anh từng nói, vợ anh thánh thiện lắm, con anh ngoan lắm. Anh từng nói biết là không đúng, biết là quá không đúng nhưng mỗi lúc nghĩ về tôi, mỗi lần chạm mặt tôi đều không thể điều khiển con tim và cảm xúc của mình được.

Khi đó tôi còn trẻ, vẫn tin gồm thứ tình yêu sét đánh, vẫn suy nghĩ yêu là không bắt buộc lý do. Thực chất, yêu một người rất có thể không bắt buộc lý do, nhưng bọn họ có đủ tại sao để ra quyết định đừng yêu một ai đó. Chỉ là bọn họ đã tự bao dung mang lại trái tim của bản thân lạc lối.

Xem thêm:

Cái xúc cảm yêu nhưng tình nhân không ở trong về mình, nó đau buồn lắm. Như một ngày lễ nào kia chỉ bao gồm vài lời nhắn yêu thương với áy náy. Như buổi hứa hẹn nào kia anh vội về nhà bởi vì sợ vợ chú ý nghi ngờ. Như 1 lần đang vui thì con gái anh gọi điện bảo thèm máy này sản phẩm công nghệ kia cùng anh mau lẹ về. Như một trong những buổi tối mưa gió nào đó nụ hôn sẽ đắm say thì anh có điện thoại. “Con gái anh bị sốt”, anh nói chóng vánh rồi lao đi giữa gió mưa, còn lại tôi với cùng một nỗi ai oán tê dại.

Nhưng tôi vẫn yêu thương anh, vẫn niềm hạnh phúc vì từng cuộc gọi, vẫn xao xuyến vày những ngọt ngào. Chưa lúc nào tôi nghĩ, nên kết hôn bắt đầu là tình cảm đích thực. Bản chất của tình thân là mang lại đi, là ko đòi hỏi bất kể một điều gì như thể ràng buộc đổi chác. Và vì chưng tôi là kẻ đến sau, chậm rãi hơn chị ấy.

Rồi một ngày anh bị tai nạn. Vụ tai nạn thảm khốc khiến cho anh rơi vào tình trạng “ngàn cân treo sợi tóc”. Tôi vẫn khóc khô hết nước mắt, tưởng bản thân cũng có thể chết đi trường hợp anh ko qua khỏi. Nhờ vào trời, anh đang qua cơn hiểm nguy. Nhưng phần lớn ngày anh buồn bã nhất tôi lại tất yêu ở bên, cho dù chỉ để nhìn anh, để nạm tay anh một chút.

Bởi lúc nào tôi đến, bên anh vẫn là chị ấy. Vk anh, người vợ hiền hậu của anh bên cạnh đó chẳng bao giờ chịu rời xa. Chị xin nghỉ phép không lương ở cơ quan, chị gửi bé cho ông bà với túc trực bên anh từng ngày mỗi phút. Ngày nào tôi cũng đến dịch viện, âm thầm lặng lẽ nhìn vào trong rồi âm thầm quay về. Tôi rất có thể vào đó, cùng với tư biện pháp một người bạn nhưng tôi không dám. Tôi chỉ làm được từng một việc, ấy là khóc thiệt nhiều.

Lần đầu tiên gặp nhau sau thời hạn dài xa cách, tôi ùa vào lòng anh khóc nức nở. Anh để tôi ôm một hồi thọ rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra. Hôm đó anh nói tôi nghe về quãng thời hạn dài tranh đấu giành đơ sự sống: “Em tất cả biết trong khoảng thời gian trên giường bệnh anh đã nghĩ gì không? Anh nghĩ, trường hợp như anh tàn phế cả đời, liệu em gồm còn yêu anh nữa không?”.

Tôi chú ý anh, không trả lời. Thắc mắc đó chính xác là quá khó. Anh như phát âm được xem xét của tôi: “Câu trả lời khó quá, buộc phải không? nhưng mà anh biết tất cả một người sẵn sàng chuẩn bị ở mặt anh cả đời trong cả khi anh tàn phế, kia là bà xã anh”. Anh kể anh sẽ xúc động ra sao khi thấy tối nào vợ cũng ngủ gục mặt giường bệnh, áy náy và gồm lỗi nuốm nào khi quan sát chị nhỏ xíu đi, xanh biếc đi vì sốt ruột và lo lắng. Với anh ngoài ra đã yêu thương chị những hơn.

Rồi anh lại hỏi tôi “em có biết vì chưng sao lũ ông ngoại tình thường ít quăng quật vợ, còn thiếu phụ ngoại tình thì rất thú vị bỏ ông xã để theo ý trung nhân không?”.

Tôi bảo rằng vì bầy ông họ quan tâm gia đình, vì chinh phục là bản năng của họ. Còn đàn bà nước ngoài tình vày yêu cùng họ chuẩn bị chạy theo cảm xúc…

Anh chú ý tôi, cười, bảo tôi ngốc: “Không đề nghị vậy đâu. Vì lũ bà sau khi ngoại tình mới nhận biết ngoài kia có khối kẻ tốt hơn chồng mình, còn bầy ông sau khi ngoại tình mới nhận ra không ai xuất sắc với mình bằng vợ. Đừng yêu thương anh nữa, anh không xứng đáng để em yêu. Một kẻ bội phản bội, lừa dối vợ con thì không phải là một trong người bầy ông tốt. Em xứng danh với một người giỏi hơn. Một người là của riêng rẽ em, nhằm em yêu thương mà chưa hẳn sợ hãi, lo lắng, bi ai tủi nữa”.

Chúng tôi xa nhau từ đó. Không một lời trường đoản cú biệt, ko một câu luyến tiếc tốt trách móc, an ủi nhau. Phiên bản thân anh biết anh cần được trở về, và tôi cũng biết mình rất cần phải buông tay. Bên anh, tôi tỏ ra trẻ trung và tràn trề sức khỏe “anh nói đúng, yêu thương anh đúng là khiến em bao gồm chút mệt mỏi mỏi”. Nhưng mà khi về bên cạnh mẹ, tôi vẫn òa khóc như 1 đứa trẻ. Mẹ ôm tôi, vỗ vỗ vào sườn lưng “con làm đúng rồi, không có gì phải khóc”.

Thỉnh thoảng tôi vẫn lặng lẽ vào trang cá nhân của anh, thấy hồ hết bức hình ảnh hạnh phúc của anh mặt gia đình. Anh vừa hạnh phúc đón nhỏ xíu thứ hai kính chào đời, niềm vui vô cùng viên mãn. Lạ là, tôi chẳng có chút hờn ghen hay nuối tiếc như thế nào cả. Vì anh, chưa lúc nào là của tôi. Chắc hẳn rằng qua cơn hoạn nạn anh càng trân quý gia đình, trân quý người thanh nữ của đời mình.

Sau một lượt yêu, tôi cảm thấy bản thân trưởng thành hơn. Hồ hết kí ức về anh chưa phai mờ hẳn, hồ hết dư vị và lắng đọng vẫn ứ lại đâu đó trong trái tim. Cơ mà nếu được chọn lọc lại, tôi sẽ không yêu anh nữa. Các bạn tôi nói hoàn toàn có thể tôi chạm mặt đúng fan nhưng không nên thời điểm. Tôi thì nghĩ về một khi sẽ sai là sai hết, hồ hết lý luận chỉ cần ngụy biện cho con tim yếu mềm.